Thứ Năm ngày 26 tháng 9 năm 2019

GÁNH NẶNG CUỘC ĐỜI - Lm Trần Xuân Nhàn

Cuôc đời ai cũng có gắng  nặng theo góc nhìn của mỗi người mà cuộc đời trở nên vui hay buồn, gánh đời là nặng hay nhẹ. Trách nhiệm, bổn phận khiến ta không thể giũ bỏ gánh đời, vậy sao ta không mang nó với tình yêu để có được niềm vui trọn vẹn được, vì đường đời ai cũng có dấu chấm tận.
 
Một người cảm thấy cuộc sống quá nặng nề, bèn đi tìm nhà triết học Platon cầu mong kiếm được con đường giải thoát. Platon chẳng nói chẳng rằng, chỉ đưa cho ông ta một cái sọt bảo ông đeo lên vai, đồng thời chỉ vào một con đường lổn nhổn đất đá và nói:
 
- Mỗi khi anh bước đi một bước thì nhặt một hòn đá cho vào sọt, xem thử cảm giác như thế nào.
 
Ông ta bắt đầu làm theo lời Platon, còn Platon thì bước nhanh đến đầu kia của con đường.  Được một lúc, ông đã đi đến con đường, Platon hỏi cảm thấy thế nào.  
 
Ông ta nói:
 
- Tôi cảm thấy càng lúc càng nặng ! 
 
- Đây chính là nguyên nhân giải thích tại sao anh cảm thấy cuộc đời ngày càng nặng nề. 
 
Mỗi người khi đến thế giới này, đều đeo một cái sọt rỗng, mỗi một bước đi trên con đường đời, người ta đều nhặt một thứ gì đó từ trong thế giới này để bỏ vào sọt, cho nên càng đi càng cảm thấy mệt mỏi.
Người kia hỏi: 
 
- Có cách nào có thể giảm bớt gánh nặng này không?
 
Platon hỏi ngược lại : 
 
- Vậy anh có đồng ý vứt bỏ đi một trong các thứ như công việc, tình yêu, gia đình hay tình bạn không?
Người kia nghe xong im lặng.  Platon nói: 
 
- Nếu thấy khó có thể vứt bỏ thì đừng nghĩ đó là gánh nặng nữa mà nên nghĩ đến niềm vui mà nó mang lại. 
 
Cái sọt của mỗi người trong chúng ta không những chứa đựng ân huệ mà Ông Trời ban cho chúng ta mà còn có trách nhiệm và nghĩa vụ.  Khi anh cảm thấy nặng nề, có lẽ anh đừng vội buồn, có thể cái sọt của kẻ khác còn to hơn, còn nặng hơn của anh nhiều.  Nếu cứ nghĩ như thế, chẳng phải trong sọt của anh sẽ bớt nỗi buồn hay sao? 
 
Người kia nghe xong chợt hiểu ra. 
 
Hôm nay Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng: "Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an.  Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng". (Mt 11, 28-30)

Ách thì chẳng có ánh nào êm, mà gánh thì chẳng có gánh nào, nhưng sao Chúa lại nói như vậy 

Chúng ta gánh công việc, những lo toan, khổ cực cho ai và vì ai? Gánh để làm gì? ... Nếu chỉ vì mình thì quả thực là gánh nặng khó mang, còn vì anh em, gia đình, bè bạn bè, vì Chúa thì đó lại là chuyện khác.
Hai đứa bé làm cùng một việc, khi khi đến giờ cơm bỗng cúp điện, mẹ nói con ra nhà hàng cho Mẹ chai dầu về thắp sáng cho gia đình ăn cơm, đứa bé con nghĩ rằng cha mẹ vất vả ngoài đồng giờ mới về, vội vàng đi mua dầu thắp sáng để cha me tắm rửa ăn bữa cơm ngon, đứa bé khác vì thói quen ăn quà đòi mẹ 2 ngàn mới đi.
 
Gánh nặng nhẹ do tâm tình thái độ mang theo, do tình yêu tự lòng thành nâng đỡ.  Trách nhiệm, bổn phận khiến ta không thể giũ bỏ gánh đời, sao ta không mang nó với tình yêu để có được niềm vui trọn vẹn. Đến Chúa cũng thế Ngài không cất gánh nặng khỏi vai ta, nhưng gánh trở nên êm ái và nhẹ nhàng vì ta làm với tình yêu.
 
"Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng ." (Mt 11,28)
Raphael





Comment: