Thứ Tư ngày 19 tháng 6 năm 2019

GHEN TỴ.

 

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói đừng để cho những ghen tị nhỏ nhoi và đố kỵ phá hoại Tình huynh đệ.

 

Sách Sáng Thế thuật lại việc Cain và Abel là em (4, 1-15. 25), và cả hai đều có lễ vật dâng lên Thiên Chúa, nhưng Chúa chỉ đoái nhìn đến của lễ của Abel mà không nhận lễ vật của Cain. Chính điều này tạo nên ở nơi Cain một lòng ganh tị với em mình, và từ đó nảy sinh việc giết em là Cain. Câu chuyện này không phải chỉ nằm trong quá khứ, mà còn đang rất hợp thời với chúng ta ngày nay, giữa một thế giới đầy dẫy những ghen tương và đố kỵ vốn tạo nên biết bao nhiêu là thảm hoạ đâu thương cho nhiều người.

Ghen tỵ xảy ra do muốn một cái gì mà mình không thể làm được, luôn so sánh với người khác. Thường là do thiếu tự tin và cảm thấy bất an. Ghen tỵ không chỉ xuất hiện ở các người ngang hàng với nhau, mà cả những người có chức quyền nữa. Ghen tỵ càng nguy hiểm hơn khi nó làm cho đương sự không còn thấu cảm, vì một người ghen tỵ thì không thể đặt mình vào hoàn cảnh người khác, không thể cảm thông, không thể chia vui, sẻ buồn với người đó nên không thể xây dựng các quan hệ lành mạnh vì cái "tôi" quá lớn và tai hại nhất khi họ có quyền lực.

 

Để tránh được lòng ghen tỵ, chúng ta phải học để phán xét mình qua chính mình chứ không qua người khác. chấp nhận mình, yêu thương mình, hạnh phúc với con người thật của mình sẽ giải thoát chúng ta khỏi nhu cầu triền miên so sánh với người khác. Lời khuyên thứ nhì là cố gắng phát triển khả năng thấu cảm. Chúng ta học để dần dần không tự cho mình là lỗ rốn của vũ trụ, để có thể mở lòng ra với thành công và với niềm vui của người khác, vui hưởng một cách chân thành. 

 

Dù nói thế nhưng con người thường luôn có khuynh hướng ghen tỵ và một cách nào đó không thích ai hơn mình. 

 

Như chúng ta thấy, lòng ghen tị không chừa một ai, kể cả vị vua như vua Saole có mọi quyền hành trong tay, thế mà, cũng ghen tỵ với bề tôi của mình là Đavit.(Sm 18, 6-9; 19, 1-7).

 

Đối với Thiên Chúa, Ngài mời con người nhìn sâu vào cõi lòng của Ngài. Người không chỉ là một Thiên Chúa công bình, thẳng ngay, luôn chạnh lòng thương và một mực trung thành, phán xét con người theo đường chính trực, Ngài là một người Cha từ ái, vì Ngài là Thiên Chúa tình yêu.

 

Dụ ngôn người thợ làm vườn cho thấy người làm từ sáng sớm đã ghen tỵ với người chỉ làm có một giờ mà vẫn được Ông Chủ trả đồng đều. Những người làm nhiều giờ hơn đã phàn nàn: ”Chúng tôi đã làm suốt ngày dưới cái nóng gay gắt “. Ông Chủ quả thực có lý khi Ông trả lời: ” Không phải tôi được tự do sử dụng tiền theo ý tôi sao ?” Và Ông Chủ còn nói thêm một câu tỏ lộ điều cốt yếu của dụ ngôn này: ” Hay vì anh ghen tỵ vì tôi quảng đại chăng ? “. Thực tế, dụ ngôn này Chúa dùng để cảnh cáo mọi người đừng tính toán, đừng so đo với Thiên Chúa vì những công phúc mình làm, Thiên Chúa đã đã cứu chuộc con người và tha thứ tội lỗi cho con người, vì tất cả chúng ta đều là tội nhân cần có ơn tha thứ của Chúa.

 

Thánh Gioan viết trong thư thứ nhất của ngài: “Nếu chúng ta nói chúng ta không có tội, chúng ta tự lừa dối mình, và sự thật không ở trong chúng ta” (1 Gv 1,8). 

 

Công lao của con người làm sao có thể sánh với tình thương và lòng bao dung, tha thứ, quảng đại của Thiên Chúa được. Chúa Giêsu đã dùng dụ ngôn này để cảnh cáo người Do Thái đừng phân bì với những kẻ tội lỗi và những người ngoại giáo được ơn trở lại và ngay cả người trộm lành được thừa hưởng Nước Trời, vì Nước Trời là phần thưởng nhưng không Thiên Chúa trao ban cho con người, chứ không do công phúc của con người. Câu trả lời của Chúa Giêsu quả đã nói lên tất cả: ”Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thỏa thuận với tôi một quan sao: cầm lấy phần của bạn mà đi đi …”. Thiên Chúa luôn nhân từ, quảng đại và xót thương, chúng ta thường có khuynh hướng, có óc hẹp hòi muốn giới hạn thình thương của Thiên Chúa.  Dụ ngôn nói tới người cùng vào làm vườn nho ám chỉ tất cả mọi người chúng ta. Thiên Chúa ban phát ân sủng cho con người là quyền của Ngài, Ngài ban cho chúng ta thế giới xinh đẹp với biết bao nhiêu con người đang cùng chúng ta đang sống. Thiên Chúa ban cho chúng ta đức tin, lòng mến, lòng cậy trông và điều đặc biệt hơn là chúng ta được làm con Thiên Chúa, làm con của Giáo Hội. Tất cả đều là ân sủng Thiên Chúa tặng ban cho con người, mỗi người chúng ta phải tạ ơn Chúa.

 

Chính vì không cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa, mà Cain đã giết em, người anh cả đã ghen tương, không chấp nhận người em lầm lỡ trở về nhà Cha của mình, những người Pharisêu ganh tỵ với những người tội lỗi ăn năn sám hối trở về vv ... Chính Chúa Giêsu cũng bị treo trên thập giá cũng vì lòng ghen tỵ nơi những nhà chức trách vào thời Chúa Giêsu, khi thấy Chúa thành công trong việc thu hút dân chúng. 

 

Đức Phanxicô quả chí lý khi nói: “vì ghen ghét, người ta đã giết hại nhau bằng miệng lưỡi và ngôn từ của mình. Khi không thích hay ghen ghét một điều gì đó, người ta bắt đầu xì xầm, bàn tán. Và chính những lời bàn tán đó sẽ giết chết người khác”.

 

Thật sự, chúng ta không ai xứng đáng với ơn cao cả của Chúa dành cho chúng ta. 

Con người, đặc biệt chúng ta đừng bao giờ tính toán, so đo, hơn thiệt với Thiên Chúa. Công phúc chúng ta làm có đáng là bao so với ân sủng vô biên và nhưng không của Thiên Chúa.

 

Thiên Chúa luôn đối xử với con người, với mọi người với tấm lòng yêu mến thiết tha. Nên, chúng ta phải đối xử với anh em, trong tương quan tình yêu chứ không phải ganh tị chỉ muốn hơn kém người.Tương quan của chúng ta đối với Thiên Chúa là tương quan siêu nhiên, ân sủng không chỉ dựa vào việc làm, công phúc của con người mà dựa vào tình thương vì Thiên Chúa chính là Tình Thương (1Ga 4, 8 ). Chính vì thế, Thiên Chúa muốn chúng ta xử sự với nhau như Thiên Chúa đã xử sự với chúng ta chứ không không chỉ dựa quyền lực, chức vụ, trên kinh tế, giờ làm việc, năng xuất vv … 

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con một đức tin mạnh mẽ để chúng con biết thấu cảm với tha nhân, biết vui người vui, biết sẻ buồn với người đang buồn, biết xây dựng một nền văn minh tình thương, như Đấng luôn yêu thương, quảng đại đối với chúng con. Xin cho chúng con có một trái tim rộng mở, cái nhìn quảng đại, có tấm lòng yêu thương đối với tha nhân. Amen.

 

Raphael Trần Xuân Nhàn

 

 






Comment: