Thứ Hai ngày 17 tháng 6 năm 2019

SINH BỆNH LÃO TỬ.

 

Điều tất yếu con người phải trải qua: Sinh ra, sống, bệnh tật và chết”, dù người nghèo hèn hay giàu có, bậc hiền triết hay kẻ vô danh đều bình đẳng như nhau. Sợ hãi, âu lo, tiếc nuối, dường như là tâm trạng chung của bất kỳ ai khi nói về điều này. Vậy mà có một nơi, người ta lại sống vui vẻ nhờ nghĩ đến cái chết mỗi ngày để sống tích cực hơn. Nơi Đức Tin Công Giáo. Đức Giáo Hoàng Phanxicô nói: ngày ấy sẽ đến khi chúng ta được Chúa gọi. Đối với một số người ngày ấy là ngoài mong đợi; đối với người khác thì ngày ấy có thể diễn ra sau một thời gian dài lâm bệnh, đối với một số người khác nữa là điều bất ngờ, nhưng tiếng gọi sẽ đến. Và do đó, Đức Giáo Hoàng nói, sẽ có một sự kinh ngạc nữa đến từ Thiên Chúa: sự sống vĩnh cửu.

 

Đây là lý do vì sao Giáo Hội mời gọi chúng ta "hãy dừng lại một giây lát, hãy dành thời gian để nghĩ về cái chết”. Chúng ta đừng để mình mãi mê, trở nên quen thuộc với đời sống trần gian, như thể nó là vĩnh cửu”. “Ngày ấy sẽ đến”, Đức Giáo Hoàng lặp lại những lời của Chúa Giêsu trong Bài Tin Mừng, “ngày bạn sẽ bị mang đi” để đi với Chúa. Và vì thế thật tốt lành để suy nghĩ về hồi kết của cuộc đời.

 

“Nghĩ về sự chết không phải là một sự tưởng tượng rợn tóc gáy”, Đức Giáo Hoàng nói. “Sự chết có rợn tóc gắy hay không tùy thuộc vào ta, và cách ta nghĩ về nó – nhưng điều gì phải đến, sẽ đến”. Khi chúng ta chết, chúng ta sẽ gặp gỡ Chúa – “đây là vẻ đẹp của sự chết, đó sẽ là một cuộc gặp gỡ với Chúa, chính Ngài sẽ đến để gặp gỡ bạn, nói rằng, ‘Hãy đến, hãy đến, hỡi người được Cha Ta chúc phúc, hãy đến với Ta’”.

 

Chính niềm tin Công Giáo xác định rằng "Sự sống không mất nhưng chỉ đổi thay". Chúng ta phải làm mọi sự chúng ta có thể để trợ giúp người bệnh; nhưng luôn nhìn đến số phận sau cùng của chúng ta, ngày mà Chúa sẽ đến để đưa chúng ta đi với chính Ngài vào quê trời.

 

khi nghĩ về cái chết mỗi ngày để chữa căn bệnh tham lam, độc ác với tha nhân, về sự sợ hãi bản thân sẽ qua cuộc thẩm vấn cuối cùng về đời mình . 

 

Triết lý “vô thường” của cuộc đời trở nên quen thuộc với nếp sống của chúng ta, lý giải vì sao con người ở đây không xem cái chết là điềm gở, nỗi buồn hay sự sợ hãi.

 

Bởi vì, Chúa Giêsu đã chiến thắng tử thần, Chúa Kitô đã chỗi dậy từ cõi chết. Mọi người chúng ta không được chứng kiến sự phục sinh của Chúa như các người phụ nữ, như các môn đệ, nhưng Kinh Thánh, và việc làm chứng của các môn đệ, của những người phụ nữ, của Hội Thánh là lời tuyên xưng đức tin không hề lay chuyển. Thánh Phaolô đã viết trong thư thứ nhất gửi tín hữu Corintô (1Co 15, 14) :” Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì việc rao giảng của chúng tôi trở nên vô ích và đức tin của anh em cũng trống rỗng nữa “.Ơn huệ Thiên Chúa trao ban, ơn phục sinh Chúa Kitô đem lại củng cố đức tin của chúng ta, đến nỗi mỗi lần tung hô đức tin sau khi truyền phép, chúng ta cùng với Hội Thánh muôn thời tung hô :” Đức Kitô đã chết, Đức Kitô đã sống lại, xin cứu độ chúng con“. Chúa Kitô đã cứu độ chúng ta và qua cái chết, qua sự sống lại của Ngài, Ngài muốn làm cho mọi người được phục sinh với Ngài :” Bằng sự chết, Ngài đã phá hủy sự chết của chúng ta, bằng sự sống lại, Ngài đã phục hồi sự sống cho chúng ta. Lạy Chúa Giêsu xin hãy đến trong vinh quang“. Chúng đã biết Đức Giêsu nói và Ngài là được, vì vậy niềm hy vọng vào sự sống lại sẽ giúp chúng ta vui sống, tin yêu, phó thác vào Chúa. Chính nhờ niềm vọng vào đời sống mai sau, chúng ta sẽ chấp nhận sự sống hiện tại và vững lòng tin yêu sống tình yêu và sự sống của Chúa trong hiện tại :” Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi “. Chấp nhận sống tình yêu trong hiện tại sẽ mở ra chân trời hy vọng tốt đẹp cho mỗi người có lòng tin vào Chúa. Đời người kéo dài 60 năm, 80 năm hay dừng lại ngay ngày mai khi tai nạn, bệnh tật hay bất trắc có thể đến bất kỳ lúc nào, không ai lường trước được. Nhận thức được đời sống hữu hạn như thế, liệu lòng người còn nuôi những oán giận, bon chen, tranh giành về của cải vật chất mà khi chết ta không thể mang theo? cồn đất sẽ trả lời.

 

Tài sản, danh vị, chức tước gần như vô nghĩa khi đứng trước ngưỡng cửa của Thần Chết. Chỉ có lòng yêu thương nhân từ, gần như đến cuối đời, ta mới nhận thấy tranh quyền đoạt vị chỉ làm ta kiệt sức, còn những giá trị ý nghĩa cuộc đời đã nhiều lần bị lãng quên. “Ta lo làm giàu, lo địa vị chức quyền mà quên tu tâm, dưỡng tính. Càng tiện nghi thì ta càng lao tâm lao lực để được tiện nghi hơn nữa. Thêm vào đó là lòng tham muốn tranh đua để thỏa mãn, khiến cơ thể trở nên mất quân bình, phá hoại cơ quan thần kinh, liệu ta có đủ tỉnh táo để dứt mình ra khỏi vòng xoáy ấy không?

 

Suy nghĩ về cái chết là một trong những con đường giúp con người quay về với thực tại để ý thức và chịu trách nhiệm với chính mình. Nếu sống mỗi ngày như là ngày cuối cùng, một ngày nào đó chúng sẽ sống đúng.

 

Nghĩa là khi sẵn sàng đối mặt với cái chết, con người sẽ hạnh phúc hơn. 

 

Tốt thôi, tôi sẽ được an lành bên Chúa” ...

 

Tại Hàn Quốc, nơi cứ mỗi ngày lại có hơn 40 người tự tử vì áp lực sống nặng nề, đã tìm đến các lớp trải nghiệm cái chết do Chính phủ tổ chức miễn phí để giảm thiểu nạn khủng hoảng tự sát vào dạng cao nhất thế giới. Nếu có dịp đi Hàn Quốc bạn nên giáo nghiệm về cái chết, chỉ cần bỏ ra 25 USD (khoảng hơn 500.000VNĐ) là có thể trải nghiệm không khí chết chóc trong quan tài. Mục đích của trào lưu này giúp những người có ý định tự tử thấu hiểu hơn giá trị của cuộc sống hiện tại. Dưới sự bảo trợ của một công ty dịch vụ tang lễ, hàng trăm người tham gia một đám tang tập thể giả lập, được dẫn vào một căn phòng lờ mờ nến và ngập tràn hoa cúc để viết những lời đi chúc cho người thân. Sau đó, người giả chết, bước vào chiếc quan tài gỗ. Một người đàn ông khoác áo choàng đen tượng trưng cho Tử thần đi đóng nắp quan tài để những người tham gia có 10 phút trong bóng tối, chiêm nghiệm về cuộc đời. Người bật khóc vì ngột ngạt, người sợ hãi, kẻ phấn khích … song chắc hẳn 15.000 người được trải nghiệm đám tang của chính mình đều thay đổi ít nhiều khi trở lại cuộc sống thường ngày với một khởi đầu mới. Tại Mỹ, nơi xa lạ với văn hóa Đông Phương và ít luận bàn về cái chết, những hội quán, quán cà phê, câu lạc bộ về cách đối diện với cái chết đang xuất hiện ngày một nhiều hơn. Tại Tokyo, Nhật Bản có một lễ hội thú vị được tổ chức hàng năm, giúp cho tất cả mọi người có thể trải nghiệm được các "giai đoạn" trong chính đám tang của mình, từ tắm rửa, thay quần áo cho tới trang điểm, búi tóc, tẩm liệm.

 

Nghi lễ dành cho các cặp vợ chồng mới cưới ở Thái Lan, đôi bạn trẻ vào nằm trong quan tài, nhằm thể hiện sự gắn bó mãi mãi với nhau, nghi lễ kết thúc khi tấm vải trắng được bỏ ra và từ đây, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc và đầy may mắn của đôi vợ chồng trẻ bắt đầu.

 

Vậy nếu chỉ còn một ngày để sống, chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp.

 

Raphael Trần Xuân Nhàn

 

 






Comment: