Thứ Sáu ngày 17 tháng 5 năm 2019

ƯỚC AO.

 

"Ai thấy Thầy là xem thấy Cha".

Cuộc đời thật có quá nhiều ước mơ, có những ước mơ đã trở thành sự thật và cả những ước mơ mãi mãi chỉ là mơ ước mà thôi. 

Tông đồ Phi-líp-phê nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện”. Lời nguyện xin này của tông đồ Phi-líp-phê diễn tả cho chúng ta lòng ước ao Thiên Chúa; và lòng ước ao khao khát Thiên Chúa không chỉ nơi Phi-líp-phê mà nơi các tông đồ và các môn đệ, mà cả nơi mọi người chúng ta. Bởi vì, một khi đã được sống, chúng ta muốn sống mãi, khi chứng kiến một người hấp hối thì chúng ta thấy rõ điều đó. Vì khi chúng ta đón nhận hiện hữu hữu hạn của chúng như một ơn huệ từ Hiện Hữu Vô Hạn (x. St 3, 1-7).

Ước ao Thiên Chúa được thể hiện một cách rõ nhất, đó là khi chúng ta có kinh nghiệm tình yêu ngay trong hiện hữu giới hạn của chúng ta, nó chỉ là một bóng mờ của tình yêu vĩnh cửu: hữu hạn không tương hợp với năng động của tình yêu, vì tình yêu luôn hướng tới chiều kích viên mãn, và hữu hạn không thể chứa đựng được vô biên; vì thế tình yêu chỉ có thể đến từ Thiên Chúa và tìm được no thỏa trong Thiên Chúa mà thôi. Lòng ước ao Thiên Chúa nói cho cùng là lòng ước ao Vô Biên, và Thiên Chúa là Tình Yêu Vô Biên (x. 1Ga 4, 8).

Hơn nữa, con người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, nên con người không ngừng khát khao Thiên Chúa, dù ý thức hay không ý thức: Thánh Augustinô sau một đời tìm kiếm đã nói lên rằng: “Lạy Chúa, chúng con được dựng nên cho Chúa; vì thế, chúng con luôn thao thức cho đến khi được nghỉ ngơi hoàn toàn trong Chúa mà thôi”.

Philipphê thưa: "Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha". Chúa Giêsu nói cùng ông rằng:"Philipphê, Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha? Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin, vì các việc Thầy đã làm.

 

Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm; người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha. Và điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, Thầy sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con. Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho". (Ga 14, 7-14)

Như chiếc lá rung về cội, giòng sông trôi về biển mẹ, con người cũng có cội nguồn. Ước ao khao khát về với Đấng tạo thành phải là bản năng.

Nhìn được như thế chúng ta cảm tạ Đấng Tạo Dựng đã cấy trồng sự khao khát về cội nguồn trong chúng ta, qua đây chúng ta cũng nhận thấy ác tính lớn lao của tội, chính vì tội kiêu căng mà chối bỏ cái phần thưởng cao quý của minh.

R.Tagore viết: “Con người phải nhận thức rõ sự đầy đủ sự tồn tại, vị trí của mình trong cái vô hạn; con người phải biết rằng mặc dù tất cả các nỗ lực của nó đến đâu đi chăng nữa, nó vẫn không bao giờ có thể tạo được mật ngọt riêng của mình trong các lỗ tổ ong, vì cái kho dinh dưỡng và đời sống vô tận vốn ở ngoài thành tổ ong kia”.

 

Khi vượt ra khỏi cái giới hạn của bản thân, con người trở nên vĩ đại trong chính nhận thức của nó. Nhưng để thoát ra khỏi cái vỏ ốc đó, không có gì khác hơn là con người phải hành động.

Ôi, Thượng Đế, kính lạy người lần cuối, như đàn hạc hoài hương, ngày đêm hối hả bay về tổ ấm trên núi cao, xin cho đời tôi phiêu du tới quê hương vĩnh cửu ngàn thu.

Rabindranath Tagore,

 

Lạy Chúa Giêsu rất kính mến! Xin hãy giúp chúng con cảm tạ về những hồng ân lớn lao mà Chúa Cha đã dành cho chúng con, ước chi chúng con biết sống như một lời cảm tạ và tri ân lòng nhân hậu, yêu thương của Chúa và xin hãy dùng chúng con chỉ cho vinh quang của Ngài mà thôi. Amen.

 

Raphael Trần Xuân Nhàn.

 

 






Comment: