Thứ Sáu ngày 17 tháng 5 năm 2019

XAO XUYẾN.

 

Tâm trạng bất ổn trước một vấn đề gì trong cuộc sống hiện tại hay tương lai, tâm trạng này có lẽ ai cũng đã trải qua, có những lúc tình cảm rung động mạnh và kéo dài không dứt trong lòng.

Như trong bữa Tiệc Ly với các môn đệ, Ngài cũng trải qua nỗi xao xuyến thực sự, bởi vì chỉ còn một ít nữa thôi, Ngài sẽ từ biệt các môn đệ, sẽ bị bắt, do chính môn đệ thân tín của mình trao nộp, rồi Ngài cũng thấy trước được những đau khổ mà mình phải chịu. Nỗi xao xuyến ấy bao trùm lên Thầy trò, khi kẻ đi người ở, càng gần lúc chia tay, lòng dạ càng xao xuyến. Không phải chỉ các môn đệ mới lo lắng và xao xuyến, mà chính Chúa Giêsu cũng đã nhiều lần lâm vào một hoàn cảnh như thế. Ngài đã xao xuyến khi thấy Maria khóc nức nở bên nấm mồ Lagiarô. Ngài đã xao xuyến khi thấy giờ Ngài được tôn vinh qua đau khổ và cái chết đến gần bên: "Giờ đây, tâm hồn Thầy xao xuyến, Thầy biết nói gì. Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến". Ngài đã xao xuyến khi loan báo về việc phản bội của một người môn đệ. Người tuyên bố: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy .” Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. (Ga 13, 21-33.36-38)

 

Như thế, Chúa Giêsu không mang một trái tim sắt đá, hay đã tôi luyện cho mình một thái độ vô cảm trước những nỗi đau của bản thân và của người khác. Trái lại, Ngài cũng có một trái tim như chúng ta. Và trái tim ấy cũng đã bồi hồi, thổn thức và xót thương, cũng đã lo lắng và xao xuyến. Vì thế, Ngài rất hiểu và cảm thông với chúng ta.

 

Xao xuyến và băn khoăn là một tâm trạng bình thường, đó không phải là một tội, nếu nó không đưa chúng ta đến chỗ sợ hãi mà bỏ cuộc, không chu toàn thánh ý Chúa. Trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu cũng đã băn khoăn lo lắng, nhưng Ngài đã vượt thắng nó khi Ngài đã can đảm chấp nhận thập giá, không lùi bước trước khổ đau và hiểm nguy.

 

Mang thân phận con người, Chúa Giê-su cũng trải qua đau khổ, sợ hãi khi biết mình sắp phải gánh chịu những lằn roi, những sỉ nhục, lăng mạ, những nhạo báng … mà lẽ ra Ngài không phải chịu. “Ngài bắt đầu cảm thấy buồn rầu xao xuyến” (Mt 26,37b) 

 

Sắp từ giã Thầy yêu quí, tâm trạng các môn đệ không khỏi xao xuyến, vì họ hiểu rằng con đường Thầy đi qua sẽ là cái chết. Chúa Giêsu trấn an họ: " Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy " (Ga 14, 1). 

Trong cuộc sống ở trần gian, nhiều lần Chúa Giêsu biểu hiện sư xao xuyến, như khi nhìn viễn cảnh tương lai, Đức Giêsu đã thốt lên: "Khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng ?" (Lc 18,8); rồi khi ngồi nhìn Giêrusalem, Ngài cũng thốt lên lời than thở "Giêrusalem, Giêrusalem! Ðã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà các người không chịu" (Lc 13,34);  Sự xao xuyến ấy dần càng tăng lên khi trong vườn Cây Dầu, Đức Giêsu cảm thấy sợ hãi, và Ngài đã than thở với các môn đệ: "Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà thức với Thầy!" (Mc 14,34), và Ngài mướt mồ hôi máu. Sau đó, Ngài đã cầu nguyện tiếp: "Ápba, Cha ơi! Cha có thể làm được mọi sự, xin tha cho con khỏi uống chén này. Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha" (Mc 14, 36). Cuối cùng, nỗi xao xuyến này được dâng lên đến tột đỉnh trên Thánh Giá, khi cơn đau đớn thấu con tim, báo hiệu giờ hấp hối đã gần, Ngài đã lớn tiếng kêu lên Thiên Chúa Cha: "Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?" (Mc 14, 34).

 

Kinh qua cuộc sống, Đức Giêsu đã rút từ kinh nghiệm  bản thân đã khuyên bảo các Tông Đồ: “Anh em đừng xao xuyến, hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Thầy đi dọn chỗ cho anh em ... để Thầy ở đâu, anh em cũng sẽ ở đó”. Lời trần tình đã được bộc lộ ra trong bữa ăn cuối cùng của tình thầy trò. Khi nói những lời ấy, Đức GiêsuGiêsu trao điểm tựa vững chắc cho các Tông Đồ, để các ông vững tin, đó là: “Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”. 

Tin vào Đức Giêsu vì Ngài đi để chuẩn bị cho chúng ta như Ngài đã phán: “Thầy đi dọn chỗ cho anh em [ ...] và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó”

 

Bởi vì sự xao xuyến này đã ngang qua cuộc đời của chính Đức Giêsu, và Ngài đã biến nó thành niềm hy vọng khi tin tưởng và tín thác nơi Thiên Chúa Cha là Đấng khơi nguồn và cùng đích của mọi sự.

 

Sau Đức Giêsu, sự xao xuyến cũng không buông tha các môn đệ. Các ông xao xuyến là bởi vì trước khi nói những lời ly biệt, Đức Giêsu đã tiên báo Phêrô sẽ chối Thầy (x. Ga 13, 38); Giuđa thì bán Thầy (x. Ga 14, 21); các môn đệ sẽ bỏ trốn (x. Mt 26, 56). Như tế, các ông thấy trước những viễn cảnh đó sẽ xảy ra, nên các ông lo sợ cho giờ phút kinh hoàng này sẽ đến với Thầy mình và các ông đều bị liên lụy là lẽ đương nhiên.

 

Nỗi xao xuyến của các ông còn là nỗi sợ cô đơn, mất mát, vì các ông đã bỏ mọi sự, vợ con, nhà cửa, sự nghiệp để đi theo, ấy vậy mà giờ đây các ông sắp phải chia tay Thầy của mình.  

 

Buồn sầu và xao xuyến của các môn đệ là lẽ thường tình nơi thân phận con người chúng ta trước những điều không may, nguy hiểm, bệnh tật, bị bỏ rơi, chia ly, từ biệt, rồi phải đối diện với chốn trần gian đầy tục lụy, thù hằn, độc ác, thử thách, hiểm nguy, bệnh tật và ngay cả cái chết.

 

Tuy nhiên, những sự xao xuyến đó của chúng ta đã được Đức Giêsu trấn an khi nói với các Tông Đồ : "Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy" (Ga 14,1). Chỉ có niềm tin tuyệt đối vào Thiên Chúa mới có thể giúp chúng ta vượt qua mọi gian nan, thử thách xảy đến trong cuộc sống trần gian.

Khi chúng ta xao xuyến không biết định hướng cho cuộc sống tương lai, thì Đức Giêsu lại nói: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy" (Ga 14, 6). Đức Giêsu đem lại lời hứa hẹn tràn đầy niềm vui và bình an khi Ngài hứa trao ban Chúa Thánh Thần trên các ông. Như vậy, Đức Giêsu ra đi thì tốt hơn cho các ông, vì Ngài sẽ ban Chúa Thánh Thần đến dạy dỗ các ông biết những điều mà trước đây, các ông không thể hiểu được! (x. Ga 14, 26).

 

Trong thực tại cuộc sống, chúng ta thường gặp những cảnh ngộ nhiều lúc không được như lòng mong muốn, tâm trạng này của mỗi chúng ta cũng chính là tâm trạng của các môn đệ khi xưa, nào là: sự cô đơn, bệnh tật, quặn thắt nhất là anh em đồng đội phản ta.

 

Như vậy, qua lời trấn an của Đức Giêsu "Anh em đừng xao xuyến!" (Ga 14,1), Ngài muốn nói là Ngài có đủ quyền lực để giải quyết hết mọi vấn đề, và qua đó Ngài đã mặc khải cho chúng ta thấy rằng: quê hương chúng ta ở trên trời (x. Pl 3, 19), mà Đức Giêsu sẽ là người đầu tiên trở về với nguồn cội, nơi mà từ đó được phát xuất ra để dọn chỗ cho chúng ta. Vì thế, các Tông đồ cũng như chúng ta đừng xao xuyến, hãy tin vào Thầy, trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở.

Mà Cha Thầy cũng là Cha chúng ta.

 

Raphael Trần Xuân Nhàn.

 






Comment: