Thứ Hai ngày 13 tháng 5 năm 2019

MẮT.

 

Người đời thường ví đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, nên những khi hạnh phúc dâng trào, hay khi gặp phiền muộn khổ đau, dễ biểu hiện qua đôi mắt khiến cho người đối diện dễ dàng phát hiện ra những thầm kín trong đôi mắt ấy. Khi điều tra tội phạm người ta thường nhìn thẳng vào đôi mắt, vì nơi đó biểu lộ sự thật. Nếu chúng ta nhìn đời bằng đôi mắt với toàn màu hồng thì tràn đầy hạnh phúc bằng ngược lại thì trước mắt ta là cả một bầu trời đen tối.

 

Có câu chuyện Thiền sư và cô lái đò:  

 

Cô lái đò hằng ngày đưa khách qua sông. Khi đò cập bến cô lái thu tiền tất cả mọi người ai cũng hai xu đến nhà sư thì cô gái đòi bốn xu.

 

Nhà Sư mới ngạc nhiên hỏi vì sao lại như thế?

 

Cô lái đò mỉm cười rồi nói: Vì thầy nhìn em nên phải trả tiền gấp đôi chứ …

 

Nhà sư đành im lặng trả tiền và chẳng dám biện luận gì thêm!

 

Chiều về nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền gấp bốn lần.

 

Nhà sư hỏi cô định ức hiếp nhà tu sao?

 

Cô lái lại mĩm cười bảo:

 

Lần nầy Thầy nhìn em bằng sự tưởng tượng thầm kín bên trong.

Nhà sư hết đường biện minh đành ngậm bồ hòn mà trả tiền!

 

Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn nên khi mắt mở ra ta trông thấy được thế giới bên ngoài, thì lẽ đương nhiên đối tượng cũng có thể thấy được phần nào bên trong của ta thông qua đôi mắt đó. Đôi mắt ấy thể hiện vui, buồn, thương, ghét (hỷ, nộ, ái, ố) khi ta cảm nhận hạnh phúc hay khổ đau. Khi ta nổi giận vì bất bình một chuyện nào đó, đôi mắt sẽ đỏ lên như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện. Khi ta cảm nhận hạnh phúc thì đôi mắt sẽ chứa đầy yêu thương trìu mến. Nói chung sự thay đổi nơi tâm hồn thông qua đôi mắt, luôn bộc lộ ra hết những cảm xúc trong lòng.

 

Chúng ta sống trong thời văn minh khoa học hiện đại, với vô số phương tiện truyền thông nên cũng có quá nhiều sự cám dỗ, làm cho đôi mắt của chúng ta bị vẫn đục bởi những hình ảnh và sự vật rồi vướng mắc vào đẹp xấu. Cái thế giới đầy mộng mị này ta thường cho là thế giới ảo nhưng lại có sức quyến rũ đến mê hồn, làm cho ta chẳng thấy đường về trong thực tại. Nó có thể khiến cho ta mất phương hướng chạy theo và đắm chìm trong ảo giác.

 

Đôi mắt ở vào thời điểm xa xưa và đôi mắt của ta bây giờ nó cũng khác nhau rất xa, đôi mắt bây giờ bị chi phối nhiều thứ nên người thời nay rất khó tĩnh. Trong sáu căn gồm có: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, ngoài ý ra, ta thường xuyên xử dụng đến mắt và tai nhiều nhất, vì vậy những tội do mắt gây ra cũng nhiều vô số.

 

Như vậy, con mắt khi chạy theo hình ảnh, sắc đẹp, liền bám víu vào đó, gọi là cửa thành mở cho giặc tràn vào; thay vì nó có sức xây dựng thì nó ra sức công phá, làm ta chao đảo, bất an, không được tự do, tự tại; do đó, gọi nó là giặc. 

 

Sắc là tất cả mọi hình ảnh, sự vật, những gì có hình tướng đều gọi chung là sắc, tức từ con người cho đến muôn loài vật. Đầu tiên là mắt thấy hình sắc, rồi cho là đẹp mà chạy theo, rồi bám víu vào đó, tham muốn cho chiếm hữu bằng được. 

 

Như vậy, con mắt lạm dụng chức năng của nó, ta tạm thời gọi là đánh mất chính mình. Vì mắt mà đưa tất cả mọi hình ảnh, sự vật vào hồn, mà không có bộ lọc, nên nó làm xáo trộn nội tâm chúng ta, do đó chúng ta phải thận trọng khi ngắm nhìn và quan sát. 

 

Điều thứ nhất là biết mà cố phạm vì thói quen, khi trí óc phân tích biết là có hại nhưng vẫn thích nhìn ngắm, xem xét ví dụ như ai cũng biết cảnh đánh nhau bạo lực, đầu rơi máu đổ là không nên xem, vậy mà khi mở ti vi ra coi, mình toàn lựa phim bạo lực để xem, cứ như thế triền miên thành tập quán, thử hỏi sao thế giới này cứ chiến tranh liên miên, không có ngày thôi dứt được. 

 

Người chân chính biết tránh điều xấu, điều ác không đưa vào tiềm thức điều không tốt, nên ta không xem phim ảnh bạo lực, đồi trụy, vì ai cũng biết đó là xấu; nhưng thế gian này vẫn có nhiều người bỏ thời gian ra để coi. Đó là vì họ không biết làm chủ được đam mê tội lỗi.

 

Thứ hai biết mà có tình. Khi nhìn thấy một vật, ta cho là đẹp, lòng sinh ham thích, rồi bằng mọi giá tìm cách chiếm đoạt về cho riêng mình, bởi vậy người ta mới trộm cướp, lường gạt của người. Trong khi đó nó không phải là quyền sở hữu của chúng ta, bản chất của sự đẹp xấu do sự phân biệt do từng con người, từng thời điểm mà ra.

Thời xa xưa, mấy bà mấy cô cho rằng, nhuộm răng đen là đẹp. Ngày nay, mình lại cho rằng, răng trắng như ngọc trai mới là đẹp. Thời xưa măc quần ống loe cho là đẹp, thời nay mặc quần tuýp cho là đep. Đối với người này là đẹp, với người kia là xấu, đẹp xấu là do sự phân biệt của cá nhân, vậy mà ta cứ mãi chạy theo, để rồi rơi vào cái khổ. Mong muốn mà không được như ý nên khổ. 

 

Chúa Giêsu nói: "Nếu con mắt phải của con nên dịp tội cho con, thì hãy móc nó mà ném xa con; vì thà mất một chi thể còn lợi hơn là toàn thân bị ném vào hỏa ngục. Và nếu tay phải con nên dịp tội cho con, thì hãy chặt mà ném nó xa con; vì thà mất một chi thể còn hơn là toàn thân bị ném vào hỏa ngục”.(Mc 9, 40-49).

 

Trước mắt Chúa là Đấng tạo dựng nên ta, thì chúng ta là một viên ngọc vô giá, là con ngươi của mắt Chúa. 

 

Chúng ta không thể làm gì để gia tăng, hay làm giảm giá trị của chúng ta trước mắt Chúa Cha trên trời chú ý đến chúng ta vì chúng ta là con của Ngài, Chúa đã tạo ra dựng chúng ta. Vì thế, chúng ta hãy đến với Ngài, trình dâng lên Cha nỗi cô đơn, bất trắc, đau khổ và nước mắt của chúng ta, vì chúng ta rất có giá trị trước mắt Chúa. Chúa lo toan cho chúng ta còn hơn là chúng ta tự lo cho mình nữa, chúng ta hãy tin và đừng nghi ngờ.

 

Raphael Trần Xuân Nhàn.

 

 






Comment: