Thứ Sáu ngày 10 tháng 5 năm 2019

Mẹ!

Mẹ, một ngôn từ thiêng và cao cả, cũng là tiếng nói đầu đời nghe ngọt ngào làm sao, con từng ngày lớn lên trong vòng tay che chở của mẹ, trong những lời ru, những lời dạy bảo của mẹ, dẫn dắt con từng bước vào đời. Mẹ đã trao tặng cho con dòng sữa ngọt, sự yêu thương nâng niu chăm sóc từ tấm bé, từng bước đi chập chững đầu tiên, từng chữ con viết, từng bài học con ghi, khi con phạm lỗi, mẹ cũng là người sẵn sàng dang rộng vòng tay chở che. Những hy sinh của mẹ dành cho con còn hơn thế, mà dưới ánh mắt đơn giản của một đứa trẻ thơ, con không thể nào và cũng chẳng bao giờ hiểu được cho đủ. Mẹ không đòi hỏi sự trả ơn, cũng chưa từng đem sự hy sinh của mình ra đong đếm. Điều mà mẹ mong chờ nhất chính là sự trưởng thành của con mình.

Mẹ! luôn hi sinh, cam chịu trong mọi hoàn cảnh. Mẹ chính nơi nương náu mọi tâm hồn, khi vui cũng như khi buồn, khi thất bại, cũng như khi thành công, bước về căn nhà trống vắng, cất tiếng mẹ ơi, căn nhà trở nên âm cúng và thân thương. Tình cảm này không phải ngẫu nhiên mà có, mà nó được gắn kết bằng sợi dây huyết thống thiêng liêng, sự sống của con gắn liền với sự sống của mẹ từ lúc trượng thai; tình cảm ấy mang đầy chất liệu yêu thương ngọt ngào, chan chứa vô bờ, đại dương bao la cũng chỉ lời ví von, tình yêu ấy ban phát mà không mong cầu đáp trả.

Mẹ lặn lội thân cò, vất vả nuôi nuôi con lớn, vững bước vào đời, cơ cực thế nhưng mẹ không một lời than van, mẹ tảo tần sớm hôm dưới mưa gió trên đồng ruộng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời; lam lũ, vất vả giữa chợ đời, gánh hàng rong trĩu nặng trên đôi vai gầy dạo khắp cùng đường cuối hẻm mong kiếm đồng lời để nuôi con ăn học thành tài. Từng bước chân dãi dầu thân cát bụi trên hành trình bôn ba khổ nhọc để tạo sinh kế vì những đứa con, đã oằn nặng trên vai gầy của mẹ hiền. Khi hiểu được tình mẹ, thì con đã đi xa, đọc lại câu ca dao mà nghiệm thấy:

Chiều ra đứng ngõ sau.

Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.(ca dao). 

Tuổi đời và cực khổ làm mẹ càng ngày càng héo hắt, vầng trán mẹ nhiều nếp nhăn, lưng cong và cúi gập dần theo năm tháng; nhưng mẹ luôn mong đợi nơi các con sự bình yên và thành đạt. 

Những lời ru của mẹ đưa con vào giấc ngủ êm đềm theo những tháng ngày, cho con sức sống vô biên, cho con mang dòng máu thiêng liêng của mẹ. Lời ru đó mãi theo con suốt cả cuộc đời, để cho con biết tìm về cội nguồn yêu thương thân tình nơi mẹ đã sinh thành, dưỡng nuôi con khôn lớn. quả thật trên đời không có thứ tình nào thiêng liêng, cao như tinh mẹ. Dẫu có bao nhiêu nhọc nhằn gian lao, mẹ sẵn sàng đón nhận miễn sao cho con mình được khôn lớn. 

Con hiểu rằng, để thể hiện thiên chức thiêng liêng cao cả này mà phải đánh đổi tât cả.

Con người ai cũng có khung trời mơ mộng hy vọng cho mình, riêng thân phận người mẹ đành hy sinh tất chỉ vì con, để thực thi thiên chức ấy, sứ mạng của người mẹ phải chăm lo cho mái ấm gia đình mình, lo lắng cho chồng và chăm sóc cho con; lấy hạnh phúc của chồng con làm niềm vui cho bản thân, lấy sự phục vụ gia đình làm hạnh phúc của chính mình; không ngại gian lao, chẳng từ khổ nhọc.

"Con cò lặn lội bờ ao,

Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non". (Ca dao)

Chúng con đôi khi miệt mài trên đường đời mà quên đi những ân tình to lớn và cao cả, để khi chơt nhận ra thì không có mẹ nữa. Ngày đi con hứa sẽ con sẽ về quỳ dưới chân mẹ một ngày kia, ngày về không còn mẹ nữa. 

Ước chi ai đang còn mẹ biết trân trọng mẹ mình.

Và cùng tôi hát bài:

Bông hồng cài áo.

Của nhạc sỹ Phạm Thế Mỹ.

Một bông hồng cho em

Một bông hồng cho anh

Và một bông hồng cho những ai. Cho những ai đang còn mẹ. Đang còn mẹ để lòng vui sướng hơn. Rủi mai này mẹ hiền có mất đi. Như đoá hoa không mặt trời. Như trẻ thơ không nụ cười. Như đời mình không lớn khôn thêm. Như bầu trời thiếu ánh sao đêm

 

Mẹ, mẹ là dòng suối dịu hiền. Mẹ, mẹ là bài hát thần tiên. Là bóng mát trên cao. Là mắt sáng trăng sao. Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối

 

Mẹ, mẹ là lọn mía ngọt ngào. Mẹ, mẹ là nải chuối buồng cau. Là tiếng dế đêm thâu. Là nắng ấm nương dâu. Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời

 

ĐK: Rồi một chiều nào đó

Anh về nhìn mẹ yêu, nhìn thật lâu. Rồi nói, nói với mẹ rằng mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ có biết hay không?

Biết gì? Biết là, biết là con thương mẹ không

 

Đoá hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh. Đoá hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em. Thì xin anh, thì xin em hãy cùng tôi vui sướng đi.

 


 

Raphael Trần Xuân Nhàn.

 

 

 






Comment: