Thứ Sáu ngày 10 tháng 5 năm 2019

KIẾP NGƯỜI NGẮN NGỦI 

 

Khi biết rằng cuộc sống vốn vô thường, kiếp người ngắn ngủi. Alexan Đại đế lừng danh chỉ kịp nhận ra điều nầy khi hấp hối. Trước phút lâm chung, Ông liền truyền khoét hai cái lỗ bên quan tài để lộ hai bàn tay ông ra, cốt cho hậu thế biết rằng Alexan nầy quyền uy tột đỉnh mà khi chết cũng chỉ ra đi với hai bàn tay trắng mà thôi.

 

Chết mang lại cho người ta nhiều ý nghĩa.

 

Người ta có thể chết do nhiều nguyên nhân khác nhau: tai nạn, bệnh tật, già yếu, …Đức Giê-su cho biết: “Chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24,44; Lc 12,40), “Ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm ban đêm” (1 Tx 5,2; 2 Pr 3,10). Sự bất ngờ của kẻ trộm có thể về mặt thời gian, nghĩa là không thể xác định được ngày nào, giờ nào, mà cũng có thể bất ngờ về cách thức: không biết được trộm đến theo cách thức nào, 

Tất cả mọi người đều sẽ kết thúc cuộc sống theo quy luật của tự nhiên.

 

Tội lỗi xâm nhập làm cái  chết xuất hiện, và làm cho mọi sự đều phải nhìn lại một cách khác. Có người đã nói rằng chết trở nên cưỡng bách.

 

Trước cái chết, những chọn lựa trở nên chính xác hơn bao giờ hết. Khi đứng trước cái chết, những quyến luyến lệch lạc không còn. Tiền tài vật chất không còn mang ý nghĩa đối với người sắp chết, vì người chết không còn sử dụng được những thứ đó. Danh vọng, chức tước, quyền lực, địa vị … cũng trở nên không quan trọng. Phải chăng khi không còn những bám víu ấy nữa, người ta sẽ trở nên khôn ngoan hơn.

 

Trừ những cái chết bất đắc kỳ tử, những lúc hấp hối, người chết cũng phải phụ thuộc hoàn toàn vào những người thân cận. Khi chết rồi, thân xác bất động phải phụ thuộc vào những người ở lại tắm rửa, lau lọt, trang điểm lần cuối.

 

Nhưng thực sự, không có sự giống nhau giữa những người chết vì mỗi người tạo nên những thành quả khác nhau trong cuộc sống. Có người để lại sự tiếc nhớ vì những đóng góp của họ cho xã hội, đất nước. Nhưng có người chẳng để lại gì khác ngoài tiếng nhơ nhuốc vì những công việc bẩn thỉu họ làm. 

 

Trong sự khác biệt này, cái chết đem lại cho người ta một động lực để sống. Nếu chết là bình thường theo quy luật tự nhiên, khiến cho con người hoàn toàn thụ động, thì sống làm sao không để lại tiếng nhơ nhuốc cho đời sau khi chết, mang lại cho con người một sự chủ động để sống có ích cho người khác.

 

Dẫu rằng, đối với người sống thì chỉ nên ghi nhớ những điều tốt đẹp mà người chết đã làm khi người đó còn sống, và xóa nhòa những lỗi lầm của người đó khi họ đã chết.

 

Tuy nhiên, đối với một vài người, chết là cơ hội để họ thỏa mãn những vui thú cho nên cứ thỏa mãn những vui của cuộc đời. 

Nhưng đến khi sắp chết, những con người đó mới hối tiếc.

Ai rồi cũng sẽ đến lúc phải chết. Thế nên, người ta cần sống thực sự có ích để không phải hối tiếc với những gì đã qua

Những lạc thú trần gian, rồi cũng qua đi tất cả.

Người khổ đau luôn mong thoát khỏi nỗi khốn cùng và mơ về một cuộc sống không còn khổ đau.

 

Vâng chỉ có Thiên Chúa

Thiên Chúa sẽ lau khô giọt lệ nơi mắt người. 

Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta thấy: “ Các ngươi chớ tích trử của cải ở dưới đất, là nơi có sâu mối, ten rét làm hư, và kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy; nhưng phải tích trử của cải trên trời, là nơi chẳng có sâu mối, ten rét làm hư, cũng chẳng có kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy. Vì chưng của cải ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó .”(Mt. 6:19-21)

Ngài nói tiếp: "Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho sau ."(Mt 6:33)

Thiên đàng là nơi bất tận. Không còn chia lìa ta với Chúa nữa. Đấng mà linh hồn ta yêu mến và tìm kiếm suốt cuộc đời.

Cùng với các thiên thần và các thánh, chúng ta được vui mừng đời đời trong và với Thiên Chúa.

"Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt. Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn,

mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi"(1 Cr 13,12 ). 

"Nhưng công việc của mỗi người sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Thật thế, Ngày của Chúa sẽ cho thấy công việc đó, vì Ngày ấy tỏ rạng trong lửa; chính lửa này sẽ thử nghiệm giá trị công việc của mỗi người.(1 Cr 3,13).

Vì vây, sự sông vĩnh cửu đáng cho chúng ta quan tâm, chỉ lo việc sửa mình một ngày nên Thánh, quên mình mà tận tụy phụng sự Chúa, phục vụ tha nhân mới mong không phải đời đời, kiếp kiếp ngụp lặn trong hỏa ngục trầm luân. Amen.

 

Raphael Trần Xuân Nhàn.

 






Comment: