Thứ Hai ngày 6 tháng 5 năm 2019

SỢ HÃI.

 

"Chính Thầy đây, đừng sợ". 

(Ga 6, 16-21) 

 

Trong cuộc sống thường nhật, chúng ta có hàng trăm ngàn thứ để sợ, có những người gặp con rắn, con dán hay con chuột cũng co rúm người, mặt cắt không còn giọt máu. Có những người, trái lại, chẳng biết sợ là gì. Coi mạng sống nhẹ như tơ, hệ lên xe là phóng như bay. Một đàng bất cập, một đàng thái quá.

 

Nhìn chung, chúng ta có thể phân loại nỗi sợ theo hai dạng: nỗi sợ thực tế và nỗi sợ tâm linh. 

 

- Nỗi sợ thực tế như: sợ già, sợ xấu, sợ ốm đau, bệnh tật, sợ đói khổ, sợ chết v.v …

 

- Nỗi sợ tâm linh là sợ sa hỏa ngục, sợ ma quỷ, sợ xa Chúa đời đời.

 

Chúa Giêsu rất hiểu biết những nỗi sợ của con người nên Ngài đã nói với các Môn đệ. "Chính Thầy đây, đừng sợ". (Ga 6, 16-21).

 

Một trong những món quà to lớn nhất mà Thiên Chúa ban tặng cho con cái loài người là tự do. Sự tự do cho phép chúng ta chọn lựa hành vi của mình và sự tự do tỏ cho ta thấy rằng chúng ta không bị bó buộc bởi một kế hoạch tiền định nào trên cuộc đời mình. Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta sự tự do hoàn toàn như một phần của phẩm giá mà Ngài dành riêng cho con cái loài người để họ có khả năng làm chủ hành vi của chính mình và phải chấp nhận kết quả hành vi tự do đó.

 

Chúa Giêsu kể cho chúng ta thấy linh hồn con người là có ý thức, cảm nhận được đau khổ hay hạnh phúc, trong dụ ngôn người phú hộ và ông Lazarô (Lc 16,19-31), cảm nhận được sức nóng của lửa nên xin vài giọt nước làm mát lưỡi, ông cũng ý thức được sự đau khổ trầm luân trong vực thẳm.

 

Chúa Giêsu cũng nói:

“Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục ."

 

Vấn đề nhờ tự do mà chúng ta là phải biết phân định, Chúa Giêsu giúp chúng ta biết phân định những gì nên sợ và những gì không nên sợ. 

 

Ai cũng biết sự sống là quí giá ta phải trân trọng. Mất sự sống là mất tất cả. Tuy nhiên sự sống có nhiều cấp độ. Có sự sống thân xác, nhưng cũng có sự sống linh hồn. Có sự sống đời này và sự sống đời sau. Sự sống đời này là chóng qua. Sự sống đời sau vĩnh cửu. Chúng ta phải yêu quí cả hai sự sống. Nhưng biết vận dụng sự sống đời này, để chiếm hữu sự sống vĩnh cửu.

 

Người cũng dạy ta vận dụng thời cơ. Thời cơ chỉ đến một lần. Lỡ thời sẽ không bao giờ tìm lại được nữa. Nhưng sẽ đến ngày mọi sự kín đáo sẽ tỏ lộ. Khi cuộc đời trần gian chấm dứt, cơ hội đó sẽ không còn nữa.

 

Và sau cùng là vận dụng  nguyên lý. Thiên chúa là chủ mọi loài. Thiên chúa nắm quyền sinh tử. Con người chỉ là quản lý, hoặc sở hữu nhất thời, rồi trả lại tất cả cho thế gian. Khi thời gian chấm dứt, chính Thiên chúa xét xử và thưởng công, trừng phạt.

 

Biết sợ Chúa là Chủ tể mọi loài, mọi sự. Không những làm chủ thân xác mà còn làm chủ cả linh hồn. Không những làm chủ đời này mà còn làm chủ cả đời sau.

 

Biết sợ mất linh hồn. Linh hồn là món quà cao quí nhất Thiên chúa tặng cho con người. Sự sống của linh hồn là sự sống Thiên chúa ban, hạnh phúc vĩnh cửu bên Chúa. Mất linh hồn là mất tất cả. Như  Chúa Giêsu vẫn nhắc nhở: “Được lời lãi cả thế gian mà phải mất linh hồn thì nào được ích gì ?”.

(Mt 16.26)

 

Chúa nói hãy biết làm việc khi còn ban ngày, khi trời còn sáng, khi ta còn sống. Thời cơ chỉ đến một lần trong đời ta, nếu ta không tận dụng sẽ lỡ cả một đời. Như những cô trinh nữ khờ dại chỉ còn đứng ngoài cửa Thiên đàng mà than khóc. Như người đầy tớ lười biếng chôn giấu nén bạc cũng phải khóc lóc nghiến răng.

 

Khi đã biết như thế, ta sẽ không sợ người đời, vì người đời chỉ giết được thân xác mà không giết được linh hồn. Ta sẽ không sợ mất mạng sống, vì sự sống thân xác nay còn mai mất, chẳng tồn tại lâu dài. 

 

Đau đớn khổ cực ai mà không sợ. Như Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu, dù sợ vẫn cứ bước vào cuộc khổ nạn, chúng ta chấp nhận tất cả những khó khăn hiểm nguy đe dọa, rình rập, chấp nhận những đau đớn thua thiệt, chóng qua đời này, với niềm tin vững chắc rằng chính Thiên chúa là Cha nhân lành an bài mọi sự, Người sẽ ban thưởng cho ta không gì so sánh được, đó là hạnh phúc vĩnh cửu đời sau.

 

Kinh thánh cho chúng ta biết rõ : "Lòng kính sợ Thiên Chúa sẽ là nguyên tắc và thành tựu của khôn ngoan (x. Cn 9, 10). Hay câu Thánh vịnh chúng ta vẫn hát: “Kính sợ Chúa là đầu mối khôn ngoan .” (Tv 111, 10). Hoặc lời trong sách Huấn ca cho biết: “Lòng kính sợ Đức Chúa là tuyệt đỉnh của khôn ngoan, mang lại bình an và sức khoẻ dồi dào .” (Hc 1, 18).

 

Tóm lại điều mà chúng ta đáng sợ nhất là "Mất Lòng Chúa". Mọi việc chúng ta làm, mọi điều chúng ta nghĩ, làm sao để Chúa hài lòng.

 

Raphael Trần Xuân Nhàn

 

 






Comment: