Bài 37: Cầu Nguyện Liên Lỷ.
Thứ Bảy, Ngày 30 tháng 3-2019
BÀI 37: CẦU NGUYỆN LIÊN LỶ.

Chính ở nơi Chúa mà chúng ta sống, cử động và hiện hữu” (Cv 17, 28). Đức tin dẫn ta đến chỗ nhìn nhận Chúa là sự sống và là tất cả của chúng ta. Vì thế, phải hít thở Thiên Chúa như hít thở không khí, nghĩa là phải cầu nguyện không ngừng (x. Lc 18, 1). Nhưng chúng ta không thể cầu nguyện liên lỉ nếu không có những giây phút cầu nguyện đặc biệt mà dư âm được kéo dài trong suốt từng giây phút ngày sống.

Cần xác định rằng, cầu nguyện trước hết là quà tặng của Thiên Chúa cho con người. Chính Thiên Chúa đang khao khát và tìm đến gặp gỡ, ngỏ lời trước với con người (x. Ga 4, 7). Đồng thời Ngài khơi dậy nơi lòng người nỗi khát khao sâu thẳm, giúp con người khám phá ra Ngài là Đấng duy nhất có thể lấp đầy nỗi khát khao đó (x. Ga 4, 10). Do đó, khi cầu nguyện, ta phải đến với Chúa bằng tất cả con người mình: tâm tình, tư tưởng, thái độ, lời nói, cử chỉ … đặc biệt nhất là tấm lòng: nơi sâu kín nhất để gặp gỡ Chúa. Thiếu tấm lòng thì mọi hình thức và phương cách cầu nguyện đều vô ích. Vì cầu nguyện là sự kết hợp thân mật giữa ta với Chúa, là đi vào mối tương quan thân tình với Chúa Cha, nhờ Chúa Con, bởi Chúa Thánh Thần. Chính nhờ vậy, mà tác dụng diệu kỳ của cầu nguyện là đưa ta đến sự hiệp thông với Ba Ngôi Thiên Chúa. Thiên Chúa, là suối nguồn của niềm vui đích thật. Niềm vui mà chúng ta không thể tìm được bất cứ nơi đâu; nó đến từ đức tin và cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu Kitô, là lý do niềm hạnh phúc của chúng ta.

Chúng ta càng đâm rễ sâu nơi Chúa Giêsu Kitô, càng gần Chúa Giêsu bao nhiêu, lại càng tìm thấy sự an bình nội tâm bấy nhiêu, dù có phải sống giữa các mâu thuẫn thường ngày. Vì thế chúng ta, khi đã gặp Chúa Giêsu rồi là chúng ta gặp niềm vui. Thật thế, Ngài rất quảng đại với chúng ta, và chúng ta được mời gọi luôn luôn biết ơn các ân huệ của Ngài, tình yêu thương xót của Ngài, sự kiên nhẫn và lòng tốt của Ngài, và như thế sống trong sự biết ơn không ngừng nghỉ.

Chúa dạy các môn đệ: "Phải cầu nguyện luôn, không được nản chí" (Lc 18,1). người bất công như viên thẩm phán mà còn phải chịu thua lòng kiên trì của bà goá. Huống chi Thiên Chúa tốt lành, Ngài sẽ mau chóng bênh vực kẻ kêu xin Ngài cách kiên trì.

Chúng ta thường chỉ cầu nguyện khi có việc cần Chúa giúp, thế là đủ.

Người muốn chúng ta hãy liên lỉ cầu nguyện và cầu nguyện cách kiên trì. Như Môsê quì giang tay suốt ngày cầu nguyện cho dân Do Thái thắng trận, như bà goá suốt bao ngày tháng cầu xin quan toà minh xét cho bà, như thánh Mônica ròng rã 20 năm trường cầu nguyện cho người con là Augustinô trở lại, chúng ta hãy cầu nguyện liên tục và bền chí, không hề nhàm chán.

Như thế, cầu nguyện không phải là việc xin ơn này ơn nọ, theo óc vụ lợi của chúng ta, cầu nguyện không phải là việc tránh né bổn phận để Thiên Chúa làm tất cả, cầu nguyện cũng không phải là việc liệt kê ước muốn để mong chờ Chúa thực hiện. Nhưng cầu nguyện đích thực chính là việc thực hành Đức Tin, nâng tâm hồn lên cùng Thiên Chúa để đối thoại với Người, van xin Người tiếp tục ban ơn để chúng ta đủ sức thực hiện thánh ý Người. Vậy cầu nguyện không phải là độc thoại mà là đối thoại liên lỉ và kiên trì với Thiên Chúa trong Đức Tin để trung thành với Chúa cho tới khi Người lại đến.

Trong thời gian cao điểm của mùa Chay, chúng ta sẽ bước vào tuần Cực Thánh của cuộc thương khó Chúa, hãy đồng hành với Mẹ Maria, dưới chân thập tự chúng ta được Mẹ sinh ra chúng ta một lần nữa qua Chúa Giêsu: “Hỡi Bà, này là con Bà … Này là Mẹ anh” (Ga 19,26b.27). Đó là giờ khai trương cho một thế giới mới, con người mới, con người biết sống trong sự tương quan và hiệp thông liên lỷ.

LM Raphael Trần Xuân Nhàn.






Comment: