Bài 15: Vêrônica Mới.
Chủ Nhật, Ngày 17 tháng 3-2019
BÀI 15: VÊRÔNICA MỚI.

Chúng ta được sinh ra trong cuộc đời đều mang theo một tiếng khóc oa oa, không ai khi lọt lòng mẹ mà cười cả và cũng không ai trên trần gian này dám nói rằng mình được hạnh phúc hoàn toàn. Phật giáo quan niệm cho đời là bể khổ, là bến mê.

Người Công giáo không coi đời là bể khổ, nhưng cũng coi trần gian là thung lũng nước mắt (valle lacrimarum) như trong kinh Lạy Nữ Vương mà chúng ta đọc hằng ngày. Như vậy trên trần gian này có rất nhiều đau khổ không thể xác thì tinh thần đang vây hãm con người, không ai có thể trốn thoát được.

Trong cuộc thương khó của Chúa Giêsu Kitô chúng ta thấy sự xuất hiện của một nhân vật đặc biệt là bà Vêrônica tên thật của bà là Xê-ra-phi-a, dám đương đầu với đám đông hỗn loạn như điên như cuồng. Vì hành động can đảm của bà mà người ta gọi bà là Vêrônica, bởi hai chữ vero và icon (có nghĩa là chân dung đích thực).

Bà Xê-ra-phi-a đã chuẩn bị một ít rượu thơm đắt tiền với ý lành thánh dâng Đức Giêsu để giúp Người đỡ khát đôi chút trong cuộc hành trình đau thương này. Bà đã đứng chờ ngoài đường khá lâu, bà trùm một tấm khăn dài, tay dắt một bé gái chừng 9 tuổi là con nuôi của bà, tay bên kia bà khoác một tấm khăn khác và rộng hơn, bên cạnh có bé gái cố dấu một bình rượu khi đám rước đến gần. Bọn người đi đầu cố đẩy bà ra, (cảnh tượng như công an xô đẩy người xuống đường) nhưng bà cứ len qua đám đông, qua mặt cả toán lính và bọn lý, bà tiến lại gần Đức Giêsu, qùy xuống dưới chân Người, dâng tấm khăn lên đồng thời bà nói:

'Xin Thày cho phép con được lau khuôn mặt Đức Chúa của con'.

Đức Giêsu đưa tay ra đỡ lấy tấm khăn, tự lau mặt ướt đẫm mồ hôi và máu, cảm ơn rồi trả lại cho bà. Bà hôn kính tấm khăn và dấu dưới vạt áo. Hành động can đảm của bà Xê-ra-phi-a làm cả đám lính sửng sốt và cũng buộc đám rước phải ngưng lại ít lâu ngoài dự tính.

Bọn Pharisiêu cưỡi ngựa, cũng như lý hình, nổi nóng vì sự trì trệ này nên càng tức giận hơn nữa khi thấy Đức Giêsu được công khai tôn kính như vậy. Do đó chúng báo thù Đức Giêsu bằng cách đánh đập và hành hạ Người tới tấp hơn nữa.

Trong khi đó thì bà Vêrônica cùng với đứa con vội vã trở về nhà, vì thế từ tấm khăn này mà bà có tên là Vêrônica và nay tấm khăn này vẫn còn được trưng bày để tín hữu đến tôn kính.

Thực tế có biết bao nhiêu nỗi buồn mà chúng ta thấy nơi khuôn mặt của nhiều người xung quanh chúng ta! Có biết bao nhiêu giọt nước mắt tuôn trào trên mi từng giây từng phút trên thế giới chúng ta; từng giọt từng giọt tuôn trào, kêu xin lòng từ bi, và kêu xin sự an ủi. Những giọt nước mắt cay đắng nhất là những giọt nước mắt gây nên bởi những sự dữ của con người: đó là những giọt nước mắt của những người chứng chịu bất công, những giọt nước mắt chứng kiến người thân yêu bị hành hạ phải khóc thảm thiết; những giọt nước mắt của những bậc ông bà, cha mẹ, của trẻ thơ vô tội; những giọt nước mắt từ những đôi mắt đăm chiêu nhìn vào hoàng hôn mà như vô vọng.

Đấng đến để lau khô những giọt nước mắt từ những đôi mi ngấn lệ của chúng ta (Is 25, 8; Kh 7, 17; 21, 4). Chúa Giêsu cũng vậy, Ngài biết thế nào là khóc thương. Chúa Giêsu đã cảm thông và thấu hiểu thế nào là nỗi buồn.

Những giọt nước mắt của Chúa Giêsu đã làm thay đổi biết bao nhiêu cuộc đời những giọt nước mắt ấy đã chạm đến rất nhiều tâm hồn và là niềm an ủi đối với những tâm hồn đã phải chịu nhiều tổn thương.

Chúa Giêsu cũng đã trải qua những nỗi sợ hãi vì đau khổ và cái chết, Ngài lớn tiếng van xin "Nếu có thể được.. ." sự thất vọng và chán nản khi Giuđa và Phêrô phản bội Thầy mình, và Ngài cũng đã vô cùng đau buồn trước cái chết của mình.

Những giọt nước mắt của Chúa Giêsu dạy chúng ta biết với nỗi đau của người khác, biết chia sẻ và cảm thông trước những sự chán nản, đau khổ của đồng loại. Những giọt nước mắt này làm chúng ta nhận ra sự đau khổ và tuyệt vọng của những người phải chứng kiến người thân mình bị đem đi, và những người không còn nơi nương tựa để tìm sự an ủi. Những giọt nước mắt của Chúa Giêsu đã rơi xuống không thể không đánh động đến chúng ta là những người tin vào Ngài.

Ước chi mọi người là Vêrônica trong đời thường, để nhận ra những nỗi đau của người chung quanh để trao cho họ chiếc khăn mà lọt mặt như bà Vêrônica đã can đảm trao khăn cho Chúa.

LM Raphael Trân Xuân Nhàn






Comment: